Việc sử dụng các sản
phẩm dạng sợi (noodles) và
mì sợi đã trải qua suốt một chiều dài lịch sử.
Người phương Tây luôn khẳng định rằng các sản phẩm dạng sợi bắt
nguồn từ Ý. Tuy nhiên người Trung Hoa lại khẳng định các sản phẩm dạng sợi mà đại
diện là mì có nguồn gốc từ Trung Quốc và được truyền bá vào châu Âu bởi Marco
Polo. Với những bằng chứng khảo cổ đã được tìm thấy đã chứng minh các sản phẩm
dạng sợi, mì sợi có nguồn gốc sớm nhất ở Trung Quốc.
Người ta đã tìm thấy dấu vết của mì sợi ở miền bắc Trung quốc,
niên đại khoảng 6000 năm. Một số được cho là mì sợi, giống như spagetti ngày
nay, xuất hiện ở các thôn nhỏ ở Sơn Tây, gần sông lưu vực sông Hoàng Hà. Vào
triều đại nhà Hán (năm 206 TCN – 220), mì sợi phát triển dưới dạng được làm thủ
công. Việc trao đổi đầu tiên của kỹ thuật chế biến mì đã diễn ra từ năm 25 đến
220 ở thời Đông Hán khi phái viên Nhật Bản sang Trung Quốc. Mì phổ biến ở Trung
Quốc và đã nhanh chóng được truyền bá đến các nước khác ở Đông Nam Á như: Hàn
Quốc, Philippines, Thái Lan và Malaysia và tồn tại một thời gian dài ở Nhật Bản
trước thế kỉ thứ 16. Vào triều đại nhà Tống (960–1279), xuất hiện sự đa dạng
trong khâu chuẩn bị và chế biến các loại mì. Vào thế kỷ 13, Macro Polo du hành
đến Trung Quốc và ông đã mang kỹ thuật sản xuất mì ở Trung Quốc trở về Châu Âu.
Tại đây, món mì sợi được biến đổi để trở thành món mì ống. Từ cuối thế kỉ 18,
người châu Âu đã bắt đầu sản xuất và sử dụng sản phẩm mì sợi. Sản phẩm này
nhanh chóng trở nên phổ biến, đặc biệt là ở Ý và Pháp. Sau đó, nó được du nhập
vào châu Á.
Sau chiến tranh thế giới thứ hai, người Nhật hầu như không có
thời gian dành cho việc nấu nướng, vì vậy họ cần đến những món thức ăn nhanh. Mì
ăn liền phát triển nhờ vào nhu cầu đó. Một sự kiện gần đây liên quan đến sự
phát triển của sự tự động hóa Mì ăn liền bằng phương pháp chiên sâu (ramen
style) ở Nhật Bản vào năm năm 1957 bởi Nissin Foods. Khoảng thập niên 1970, mì
ăn liền được du nhập vào Mỹ.







